Đường tới Brunei

Tóm tắt hành trình:

12/2: Hồ Chí Minh – Kuala Lumpur (Máy bay)

15/2: Kuala Lumpur – Kuching (Máy bay)

17/2: Kuching – Miri (Máy bay); Miri – Brunei (Ô tô)

Câu chuyện ngày hôm nay sẽ ngắn, nhưng cũng đáng để kể. Các bạn sẽ hình dung được Bill tới Brunei như thế nào nếu không đi bằng máy bay nhé.

CUNG ĐƯỜNG

Từ Việt Nam muốn đi Brunei bằng các hãng hàng không giá rẻ như AirAsia các bạn phải bay 2 chặng.

– Đi qua Malaysia: Hồ Chí Minh – Kuala Lumpur – Brunei (Đây là cung thường xuyên có giá rẻ của AirAsia). Nếu canh đúng dịp, bạn có thể săn được 4 chặng: Hồ Chí Minh – KL – Brunei – KL – Hồ Chí Minh với giá từ 3 – 4 triệu đồng.

– Đi qua Thái Lan: Hồ Chí Minh – Bangkok – Brunei. Bạn có thể chọn cung này để kết hợp đi du lịch Thái Lan hoặc buôn bán gì đó, cung này có thể mắc hơn một tí vì giá từ Bangkok đi Brunei hơi cao. Nhưng bù lại, bạn sẽ thường xuyên tìm được giá rẻ từ Hồ Chí Minh đi Bangkok. Vậy là do hên xui, tuỳ thời điểm bạn book vé mà cung nào bay rẻ hơn thì mình đặt thôi. Oki.

Nếu muốn đi kết hợp khám phá như mình, thì chắc chắn các bạn phải bay từ Hồ Chí Minh qua Kuala Lumpur trước. Sau đó cũng sẽ có 2, 3 option cho các bạn lựa chọn:

– Từ Kuala Lumpur bạn có thể bay đến bất kì một nơi nào ở Đông Malaysia như: Kuching; Sibu; Miri; Kota Kinabalu.

– Sau đó sẽ xem xét:

 + Nếu bay tới Kota Kinabalu thì hơi phức tạp. Bạn phải đi Ô tô với 5,6 lần nhập cảnh vào ra giữa 2 nước Malaysia và Brunei vì đường biên giới trên bộ khu vực này có phần khá zíc zắc. Cái này bạn mình đi rồi, nhưng đi bằng Ô tô của bạn và thời gian mất tầm 6-8 tiếng đồng hồ. Khá lâu!

 + Nếu bay tới phần còn lại của Đông Malaysia như: Kuching, Sibu, Miri thì khá đơn giản. Bạn phải tìm đường tới Miri trước, sau đó có Ô tô chở bạn từ Miri qua thẳng Brunei với một lần nhập cảnh duy nhất. Thời gian tầm 3-4 tiếng. Khá đơn giản. Bạn nào muốn đi bằng cách này thì đọc thể bài viết của mình để được biết nhé.

QUAY LẠI CHUYỆN CỦA BILL NHÉ

Sáng nay, cô chủ nhà đi làm sớm nên mình phải đi ké ra sân bay lúc 8h sáng, trong khi chuyến bay của mình là 1h chiều. Thời gian chờ đợi là rất lâu thế nhưng vẫn làm mình có cảm giác bồn chồn. Vì ở Miri, mình vẫn chưa thể liên lạc với bất cứ người bạn nào trên Couchsurfing để ở nhờ, viễn cảnh tương lai thì rất mờ mịt, vì thậm chí thông tin về Miri ở trên mạng còn ít hơn cả Kuching, đến mức mà bạn không thể note được cái note nào cho mình khi muốn đi du lịch và khám phá tới Miri.

Vậy tại sao tôi lại bay thẳng tới Miri. Vì đây là một thành phố ăn chơi bậc nhất của miền Đông Malaysia này. Vì sao thì tôi sẽ kể cho các bạn nghe vào ngày mà tôi quay lại đây từ Brunei, ukie, khoảng 5, 6 ngày nữa.

Và một lí do nữa là tôi muốn qua Miri để tới Brunei cho gần. Nếu như không thể ở nhờ được ở Miri thì tôi có thể đi nhờ xe hoặc taxi vào thành phố, rồi tìm một bến xe ở đó để đi thẳng tới Brunei. Lục lọi, tìm kiếm mãi thì vào được note của một người chị trên FB đã từng đi từ Miri tới Brunei, chị bảo chắc chắn có xe bus vì chị đi rồi nhưng giờ giấc thì không nhớ lắm. Một ngày hình như là 2 chuyến, tất cả thông tin mà tôi có được chỉ có vậy, và tôi vẫn đi.

MẸO

Nếu các bạn thực sự muốn biết thật nhiều thông tin thì hãy đến cổng ra máy bay của mình trước 1 tiếng. Và chủ động nói chuyện.

Đó là cách tôi đã làm để có thể có thêm nhiều thông tin hơn, và tiết kiệm chi phí. Biết đâu ngồi nói chuyện lại ra được cái gì đó thì sao. Thế là tôi cứ tìm một cái ghế trống trong khu vực cổng ra máy bay của mình và bắt chuyện với người bên cạnh. Đối tượng tôi nhắm tới là Tây Balo thì không thấy ai hết, thanh niên trẻ đẹp càng hiếm, có mấy người mà nhìn mặt không có hứng thú nói chuyện nên tôi thôi, ngày hôm đó phần lớn là người già và người lao động bay từ Kuching tới Miri. Cuối cùng, tôi ngồi cạnh một người đàn ông lớn tuổi, ốm, da ngăm đen có vẻ là dân lao động. Sau một hồi nói chuyện ngập ngừng thì người đàn ông bảo là ông ta qua Brunei. Mừng như mở cở trong bụng. Thế là mình đòi đi theo liền, haha. Nhưng ông ta bảo là để tao gọi cho bạn tao xem còn chỗ không, rồi cho mình đi, 50RM nha, chịu thì ổng gọi điện. Vậy là mình cũng chịu. Vì mình biết giá từ Brunei qua Miri đã là 18 Đôla Brunei rồi, nhưng mà cũng lâu lắm rồi.

Trời như sắp đổ mưa, mà đổ mưa thiệt 😀

Vậy là vừa xuống sân bay Miri, tôi liền đi theo người đàn ông kia, nhưng cũng rất sợ. Sợ vì không biết tin người đàn ông này là một quyết định đúng hay sai, và không biết, buổi tối ngày hôm nay mình có được ngủ ở Brunei với những người bạn mà mình đã hẹn ở nhờ trước hay không.

Thế là vừa đi, tôi vừa bật 3G và cố gắng không để nó hết pin vì cái sạc dự phòng cũng chỉ được 1 lần duy nhất nữa là hết. Với lại, tôi chỉ xài được 3G khi còn ở đất Malay thôi, qua Brunei coi như 70% là sống, cũng chưa chắc. Haha.

Ngồi trên xe tôi lúc bấy giờ là những người mà tôi thấy là hiền lành nhưng toàn nói tiếng Hoa, và tất cả bọn họ đều là dân lao động từ Malaysia qua Brunei để làm việc. Không có một ai dùng tiếng Malay để nói chuyện cả, mà người Trung Quốc thì tôi nghĩ vẫn ghê, nên tôi liền lên Facebook post một status thông báo là đang đi trên chiếc xe này, nếu có chuyện gì xảy ra thì mọi người còn biết lần đó mà điều tra. Cũng lo xa chứ bộ. Và liên tục chat với mọi người, một người anh đang chờ mình qua ở Brunei, và mấy người bạn Malaysia, để cho họ có thêm nhiều thông tin về mình.

GPS vẫn chỉ rằng chúng tôi đi đúng đường và chẳng mấy chốc là tới biên giới giữa Malaysia và Brunei

VẤN ĐỀ NHẬP CẢNH BRUNEI

Vì cùng là Đông Nam Á nên người Việt có thể đi tự do tới Brunei nhưng tối đa cho visa du lịch như mình chỉ được 14 ngày. Theo thông tin mà mình đã hỏi trước thì tới hải quan của Brunei khá khó, họ hỏi nhiều, và nếu như trả lời ấp úng thì sẽ rất phiền phức, vì vậy mà mình đã chuẩn bị trước số điện thoại, địa chỉ mà mình được ở nhờ tại Brunei.

Thế nhưng đến cửa khẩu, mình chả phải làm cái gì cả. Bác tài xế cầm hộ chiếu của mình, làm từ A – Z, mình nhập cảnh Brunei dễ dàng mà chẳng phải gặp một nhân viên hải quan nào. Thậm chí ngoài trời đang mưa nhẹ mà mình chẳng phải dính một hạt mưa vì cứ ngồi trên xe mà chờ thôi. Lúc đầu thì lo lắng, quái, ông này làm gì cái hộ chiếu của mình, mình muốn gặp nhân viên hải quan nói chuyện cơ… Nhưng đến lúc cái hộ chiếu về tay mình thì mình tất cả mọi chuyện đã xong. Cả đoàn cứ băng băng chạy qua cửa khẩu. Sau này có người bảo tôi mấy cái xe bus kiểu này là dịch vụ, bao gồm vận chuyển và lo hộ chiếu cho mấy người hay qua Brunei làm việc. Còn nếu đi xe bus lớn, thì từng người phải xuống xe và qua trạm hải quan để đóng dấu. Nhưng tôi chả thấy cái xe bus lớn nào trong lúc tôi đi cả.

Nhân viên hải quan ở cửa khẩu rời khỏi Malaysia

Đến đất Brunei rồi, tôi reo mừng trong bụng. Điện thoại đã mất sóng, giờ chỉ còn tôi, cái xe bus, và Brunei.

Brunei chào đón tôi bằng một màu xanh mướt của rừng. Nhà cửa cái nào cái đấy to đùng đoàng, vẫn còn xây theo kiểu nhà truyền thống của Malaysia, giống với nhà sàn ở Việt Nam. Lâu lâu có mấy căn hộ xây theo kiểu nhà đổ móng. Giống hệt nhau từng cái một, chụm lại theo từng khu. Đường sá thoáng đãng, rộng lớn, ô tô chạy thẳng tắp mà chẳng nhấp nhô một đoạn nào. Nói chung Brunei với cảm giác đầu tiên của tôi là một chút hồi hộp + một chút lo lắng + một chút e dè nhưng từng đó cũng không bằng cảm giác của tôi lúc này: hào hứng trước sự thành công của mình, tuy nhiên cũng không phủ nhận sự may mắn.

Đến bến xe Brunei, bác tài xế còn gọi điện cho anh bạn của tôi ra đón một cách tận tình. Và cuối cùng, tôi được ăn một bữa tối ngon lành và chia sẻ câu chuyện của mình cùng các anh chị ở trường đại học Brunei UBD (University Brunei Darussalam). Đó là ngày khởi đầu cho một Brunei khó có thể nào quên.

Bến xe Brunei Darussalam

IMG_6695 copy

Đến nơi được anh Hùng ra đón và mua kem cho ăn ^^

THÔNG TIN XE BUS CỦA MÌNH ĐÃ ĐI

Gọi từ Malaysia: Miri –> Brunei: 0168 508018 (Các bạn thêm mã nước Malaysia vào nha)

Gọi từ Brunei: Brunei –> Miri: 8888 018 (Các bạn thêm mã nước Brunei vào nha)

Bill Balo

Bill Balo sống ở Sài Gòn, yêu thích đi du lịch và viết lách nên Bill thường chia sẻ những trải nghiệm trên đường đi qua Blog của mình. Ngoài ra Bill còn thích chụp ảnh và giao lưu với mọi người. Cảm ơn các bạn đã quan tâm tới Bill Balo's Blog.

bill has 339 posts and counting.See all posts by bill

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *