Mưa ở Vành đai biên giới

Nhật ký hành trình xuyên Việt bằng xe máy

Ngày 1: 10.4.2013

6h30 sáng nay, tôi có mặt ở khách sạn mà Angela đang ở để bắt đầu chuyến hành trình, điều mà đáng lẽ nó đã xảy ra vào lúc 5h30. Và cũng hôm nay, tôi bắt đầu tin là mình có bạn đồng hành trong chuyến xuyên Việt không biết trước được điều gì đang xảy ra này, tất cả đều tình cờ, nó tới như một bàn thắng ở phút 89 để phá vỡ thế cân bằng của một trận đấu bóng đá. Không, là 2 bàn.

Bốn ngày trước
6.4.2013

Tôi lang thang trên các diễn đàn phượt để tìm thêm một chút thông tin đáng giá cho chuyến hành trình lần này, thì vô tình gặp một bài viết của Mol, đại loại là cô đang “than thở” giống tôi về việc xuyên Việt một mình, một cõi, và vô số cái một khác, mà nói chung là một mình. Xem qua thời gian và hành trình thì cũng có bộ giống. Thế là tôi đã liên hệ với Mol – điều mà giờ này tôi dám chắc rằng, mình đã làm đúng (Đó là bàn thắng thứ 2). Mol có một cô bạn người Mỹ, quen trên Couchsurfing, và cũng muốn tham gia vào hành trình này bằng xe máy, và đó là lí do mà Angela xuất hiện ở trên

Quay lại ngày đầu tiên với chuyến hành trình.

Chúng tôi mất gần một tiếng để bò ra khỏi cái giao thông phức tạp của Saigon vào giờ cao điểm nhất của buổi sáng. Nhưng dường như lúc đó, tôi không cảm thấy cái cảnh đông đúc, cái nóng nực thường ngày của thành phố. Mà thay vào đó là tinh thần phấn khởi, sự háo hứng, cảm xúc phấn chấn xen lẫn nhau, khi điều này đã trở thành hiện thực – tôi đi xuyên Việt!

Tôi sẽ không ở nơi mình đang ở, làm những công việc mình đang làm khi mà chưa thực hiện chuyến đi này. Và vì thế, mà mọi quyết định, mọi công việc tôi làm đều hướng tới ngày hôm nay. Cứ như là, nó đang chờ tôi, và tôi làm mọi việc để chỉ có thể ngày càng tiến gần hơn về phía nó mà thôi. Đúng! Tôi cảm nhận được rằng, tất cả những sự vật, hiện tượng liên quan tới nhau đều tìm cách để hướng về nhau. Ví dụ như bài viết này của tôi được viết ra để chờ bạn tới đọc, nếu bạn đọc được nó thì tức là mọi quyết định về click chuột hoặc kéo chuột trước đó (hoặc các động tác tương đương thế) đều hướng về bài viết của tôi. Và khi mà bạn đọc tới đây thì điều đó đã xảy ra rồi.

Và cứ thế tôi mãi mê trong dòng suy nghĩ của mình cho đến khi cơ thể réo lên vì đói và cơn buồn ngủ hành hạ. Cũng phải, sáng nay cố gắng lắm tôi mới bật dậy được khi đồng hồ báo thức kêu reo, trễ một tiếng rồi mà vẫn còn buồn ngủ như thế này, không biết nếu đúng giờ thì tôi sẽ như thế nào. Mới một tí mà đã gần hai tiếng, chúng tôi chỉ mới tới được trung tâm thị xã Thủ Dầu Một và ăn sáng ở đây.

hành trình xuyên Việt bằng xe máy

Trong một rừng cao su nào đó ven đường ở Bình Dương

IMG_4809 copy

with Angela

IMG_4804 copy

Mol và Angela

mưa ở vành đai biên giới

Còn đây là Maximus của tôi

Trên đoạn đường tôi đi từ Bình Dương tới Bình Phước, trạm thu phí nhiều hơn cây xăng thì phải, điều đó cũng tương đương với việc đường rất đẹp và đi rất có cảm giác. Chẳng bù cho khúc qua Bù Na, Bù Đăng của tỉnh Bình Phước, dốc thì nhiều, đường thì xấu, trạm thu phí thì chả có cái nào. Chả trách mấy cái xe tải to đùng bò lên dốc trông thật thảm thương, tội là tội mấy thằng đi xe máy như tui nè, vừa hít khói, vừa hít bụi, vừa nhảy tưng tưng trên xe khi phải đi qua vô số đoạn đường gồ ghề đầy sỏi đá, không có ổ gà, mà toàn là ổ trâu bò, ổ voi trở lên mà thôi.Chúng tôi thoát khỏi cung đường này với cảm giác thật tuyệt vời, như là vừa chiến thắng một cuộc thi gì đó.

Hành trình xuyên Việt bằng xe máy

Bên một cây xăng nào đó ở huyện Tuy Đức, tỉnh Dak Nông

Mưa ở vành đai biên giới

Tiến thẳng về Dak Mil là mục tiêu trong hành trình của ngày đầu tiên, chúng tôi chọn một con đường tắt  mà không đi qua thị xã Gia Nghĩa như dự định ban đầu. Đến chợ Kiến Đức, Dak Nông tầm khoảng gần 3h chiều, những hạt mưa lất phất khi chúng tôi dừng đổ xăng bên đường báo hiệu cho một cơn mưa sắp tới, chúng tôi không tin rằng mình sẽ phải đối mặt với một trận mưa bất ngờ trong một ngày đầy nắng như thế này. Và thực sự là không có cơn mưa nào đổ xuống cho tới khi chúng tôi tiến vào quốc lộ 14C, còn được biết đến là đường vành đai biên giới với nước bạn Campuchia. Ở vành đai biên giới những ánh nắng mạnh mẽ trở nên yếu ớt dưới sự tấn công của những đám mây đen ùn ùn kéo về, cái lạnh báo hiệu một cơn mưa bắt đầu ùa về, chúng tôi càng cố lao ra khỏi cái âm u của đoạn đường này thì bầu trời trước mặt lại càng trở nên tối hơn. Điều gì tới cũng đã tới, những hạt mưa nặng trĩu đổ xuống, những cơn gió ngang qua lạnh hơn và buốt hơn giữa rừng núi hoang vu này. Hai cô bạn của tôi cuống cuồng lên, lật đật mặc áo mưa và choàng túi bóng vào mấy cái balo đằng sau cho khỏi ướt, còn tôi thầm nghĩ, mưa nơi hoang vắng như thế này thật đẹp. Mùi đất, mùi cỏ cây rừng núi, mùi khói đâu đó từ những căn nhà gỗ xộc vào mũi thành hỗn hợp mùi thật ấn tượng với tôi. Không biết phải tả nó như thế nào, nhưng cái cảm giác như lúc tôi mới xài nước hoa lần đầu. Mưa ở vành đai biên giới được một đoạn, chúng tôi dừng lại ven đường và tranh thủ chụp vài kiểu hình trước khi về tới Đak Mil

Sau cơn mưa ở vành đai biên giới

IMG_4849 copy

Mol

IMG_4859 copy

Các chú đồn biên phòng Dak Tiên

IMG_4846 copy

IMG_4850 copy

IMG_4854 copy

IMG_4855 copy

Vừa về tới Đak Mil sau cơn mưa bất ngờ ở vành đai biên giới, cậu của Mol lại rủ cả đám ra sân bóng chơi cùng với đội của cậu. Tất nhiên, chỉ có mình tôi là tham gia còn Angela và Mol thì giành suất cổ động viên sáng chói nhất trong buổi chiều hôm nay. Đá được 3 trân, cống hiến một đường kiến tạo thành bàn, thì tôi ra sân luôn từ lúc đó vì không còn sức để mà đá tiếp và trở thành thợ nhiếp ảnh đáng yêu nhất trên sân cỏ. Loay hoay mãi thì được một tấm ưng ý như thế này

IMG_4878 copy

Còn đây là tôi trong trận đấu

IMG_4873 copy

Trước trận đấu

IMG_4921 copy

Đây là bức ảnh mà tôi ưng ý nhất trong chiều hôm đó

Bill Balo

Bill Balo sống ở Sài Gòn, yêu thích đi du lịch và viết lách nên Bill thường chia sẻ những trải nghiệm trên đường đi qua Blog của mình. Ngoài ra Bill còn thích chụp ảnh và giao lưu với mọi người. Cảm ơn các bạn đã quan tâm tới Bill Balo's Blog.

bill has 345 posts and counting.See all posts by bill

One thought on “Mưa ở Vành đai biên giới

  • August 20, 2017 at 10:24 PM
    Permalink

    Hai mươi mấy xuân sang , chưa từng qua vành đai biên giới

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *